Loading...
Home / Tin tức / Chỉ vào người đàn ông rách rưới, cô gái bảo: “Bố dượng tao đấy, chả có máu mủ gì nên kệ lão” nào ngờ khi vừa về đến nhà thì…

Chỉ vào người đàn ông rách rưới, cô gái bảo: “Bố dượng tao đấy, chả có máu mủ gì nên kệ lão” nào ngờ khi vừa về đến nhà thì…

       

Vân mất bố từ bé, mẹ cô nhanh chóng tái giá với một người đàn ông góa vợ. Vì lẽ đó mà Vân cảm thấy hận mẹ vô cùng. Cô nghĩ rằng mẹ cô không chung thủy với bố, bố mới chết đã đi lấy chồng mới. Thế nên trong thâm tâm, Vân ghét ông bố dượng cực kỳ. Mặc dù theo trí nhớ của cô thì bố dượng cô luôn muốn bế cô và làm cho cô vui.




Mẹ cô không có thêm con với bố dượng của cô nhưng đến năm Vân được 15 tuổi thì mẹ cô bị bệnh rồi qua đời. Từ đó Vân sống với bố dượng. Bố dượng cô làm công nhân ở ga, thường phải đi trực đêm. Vân không muốn ở nhà với ông, lại có cảm giác sợ hãi khi đối diện với người đàn ông râu ria xồm xoàm đó nên cô thường xuyên đến nhà bà ngoại ngủ.

Đến năm 18 tuổi, Vân đỗ đại học. Đó cũng là lúc bà ngoại của cô mất. Vân cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng với mình vậy, cô xách ba lô lên thành phố học, bà ngoại cô bảo rằng cô cứ đi học đi, tiền bà đã gửi một khoản vào ngân hàng rồi, cứ đến tháng cô sẽ có một khoản để trang trải mọi chi phí nên đừng lo.

Vân biết ơn bà vô cùng. Cũng nhờ đỗ đại học nên Vân mới thoát được cái kiếp ở chung với ông bố dượng. Cô lên thành phố học, thẻ ngân hàng của Vân hàng tháng đều được gửi vào 2 triệu đồng. Vân nghĩ, cũng may là bà ngoại cô đã tính trước không thì chẳng bao giờ cô được đi học.

Vân và bố dượng không hợp nhau, cô chưa bao giờ đồng ý với những ý kiến mà bố dượng cô đưa ra. Ông cục mịch và có vẻ ít học, suốt ngày chỉ có bốc vác hàng, tối về thì ngủ ngáy. Chả hiểu người mẹ xinh đẹp của cô thích ông ta ở điểm nào nữa. Mấy hôm Vân về nhà giỗ bà, giỗ mẹ, phải ở lại với bố dượng, Vân cảm thấy muốn tắt thở vì khó chịu. Ông vào nhà trên thì Vân xuống nhà dưới, chả bao giờ cô ngồi nói chuyện với ông một cách tử tế. Có lần Vân còn nghe ông bảo với hàng xóm: “Con bé đó mà không dạy dỗ là hư ngay”. Vân nghe mà điên cả người.

Rồi đùng một cái, bố dượng Vân bị cho về hưu non vì không đủ sức khỏe. Vân nghe mà sung sướng trong lòng. Đấy, người sống không tử tế thì kiểu gì cũng bị quả báo thôi mà. Trước đây bố dượng của Vân còn đối xử chẳng ra gì với bà ngoại cô khi bà cô lỡ mắng ông ta. Vân cứ nhớ mãi cái giây phút đó, ông ta gào lên như một con hổ đói rồi bỏ về nhà.

Hôm đó Vân đang đi học thì có người nhắn Vân ra cổng trường. Vân cùng đám bạn đi ra thì thấy bố dượng cô đã ngồi đợi ở đó. Ông ta mấp máy:




– Con ơi, con còn đồng nào không? Cho bố mượn qua trả viện phí để khám bệnh tạm đã, bố về nhà lấy tiền rồi gửi con sau. Bố lên đây khám mà bị giật hết tiền.
Vân cười rồi bảo:

– Phải vay con gái riêng của vợ tiền mà không biết nhục à? Tôi không có.

Bạn Vân bảo:

– Sao mày lại đối xử với bố thế?

Vân chỉ tay vào người đàn ông rách rưới đang ngồi dưới đất rồi tỉnh bơ:

– Bố dượng tao í mà, chả có máu mủ gì nên kệ lão.

Nói rồi Vân cùng đám bạn bỏ đi. Lúc đó cô đã học năm tư, sắp ra trường rồi. Vân nghĩ, tất cả tiền là do bà cô cho, ông ta có nuôi cô được ngày nào đâu chứ. Cô cứ kệ thôi.

Vân bỏ đi mà không biết rằng lúc đó, bố dượng cô đang bất lực nhìn theo. Ông mấp máy môi, định nói điều gì đó nhưng rồi Vân đã đi quá xa. Ông không khám nữa mà đi bộ về.

Quãng đường về quê gần 80 cây số nhưng ông vẫn cứ đi bộ, ngang đoạn nào nhờ được xe thì xin đi, có người thương tình thì cho đi nhờ, có người lại sợ ông giở trò nên tảng lờ đi. 2 ngày sau thì ông về đến nhà và cũng là lúc ông trút hơi thở cuối cùng.

Vân nghe tin bố dượng mất thì rụng rời tay chân, dù có ghét ông thì đó cũng là người thân duy nhất của cô còn lại trên đời này. Nhà nội thì đã coi như không có đứa cháu như Vân từ lâu. Vân nghe tin thì đi về quê, dù gì thì nghĩa tử là nghĩa tận.




Vừa vào đến nhà thì người hàng xóm đã đưa cho cô một lá thư. Mở ra, Vân thấy đó là một bức thư nguệch ngoạc có mấy chữ: “Số tiền còn lại bố đã gửi vào ngân hàng, đủ cho con đến khi con tìm được việc. Cố sống tốt con nhé”.

Vân hoang mang, sao ông bố dượng này lại là người gửi tiền cho cô nhỉ? Làm tang ma cho bố dượng xong, Vân đến ngân hàng hỏi thì mới biết rằng, người gửi tiền cho cô mấy năm qua chính là bố dượng cô chứ không phải là tiền tiết kiệm như bà ngoại cô nói.

Đến lúc này, Vân mới ôm mặt khóc vì hối hận. Thì ra bấy lâu nay cô đã nhìn sai người, đã đối xử bất công với người đàn ông này. Thì ra bố dượng cô rất yêu cô và làm mọi cách để bảo vệ và nuôi dưỡng cô mà cô không hề hay biết. Vân chạy ra mộ ông rồi quỳ xuống thốt lên: “Bố ơi, con xin lỗi bố!”.

Theo truyenngan.info

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...