Home / Tin tức / Chỉ vì cốc sữa của cô con gái mà cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi thay đổi 180 độ

Chỉ vì cốc sữa của cô con gái mà cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi thay đổi 180 độ

       

Nhìn thấy Phúc về nhà với bộ dạng lờ đờ, chân nam đá chân chiêu là tôi đã chán không để đâu cho hết. Người anh toàn mùi rượu đã thế lại còn xông vào ôm vợ. Điên tiết quá, tôi đẩy anh ra.

– Anh lui ra, kinh quá.

– Sao thế em, sao chồng đẹp trai thế này mà đã chán rồi!

– Anh thử xem nếu anh là tôi thì anh có chán không! Vợ con thì chả lo, tiềm mua sữa cho con thì chả có, thế mà chồng suốt ngày nhậu nhẹt, bù khú bạn bè!




– Tháng trước tôi đưa cho cô hơn 7 triệu, một nửa tháng lương của tôi rồi đấy! Cô còn muốn gì nữa.

– Thế tháng trước anh biết nhà mình tiêu hết bao nhiêu tiền không? Hết mẹ ốm rồi lại con ốm! Tiền viện phí đủ khiến tôi điên đầu rồi. Tôi có tiêu cho bản thân mình được đồng nào đâu.

– Chồng người ta đau ốm liệt giường vợ vẫn chăm đâu ra đấy, còn mình đi làm quần quật, mà về đến nhà vợ vẫn mặt nặng mày nhẹ.

– Thế sao anh không so với chồng người ta kiếm tiền tỷ mỗi tháng để cho vợ con được sung sướng.

– Thế cô đi tìm thằng như thế mà lấy! Lấy tôi làm gì cho khổ!

– Ngày đó, tôi mà nhận ra mình ngu dại thì giờ đã không ra nông nỗi này.

Tôi vừa dứt câu thì nghe “choang” một cái. Cái cốc đập vào tường vỡ tan. Phúc định ném tôi nhưng ném trượt. Sau đó anh như nổi cơn điên, cứ thế lôi hết đồ đạc trong phòng ngủ ra đập phá. Tôi hoảng sợ không biết làm sao liền chạy sang phòng con bé con đóng chặt cửa lại. Con bé nghe thấy tiếng động mạnh cùng hình ảnh mặt mẹ cắt không còn giọt máu thì ôm mẹ khóc nức nở.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi và Phúc cãi nhau. Mấy tháng nay, gần như tuần nào hai vợ chồng cũng cãi nhau vài lần. Dạo này anh không làm việc ở văn phòng mà đi công tác suốt. Lương anh có cao hơn, tôi nghe đồn còn có “lộc lá” nữa nhưng anh chẳng đưa cho tôi thêm đồng nào. Đã thế thời tiết mới chuyển sang hè, cô con gái bốn tuổi cứ ốm liên miên.

Đã thế mẹ chồng tôi lại ốm. Hai vợ chồng cùng anh trai cả góp tiền vào đưa mẹ đi viện rồi nhưng vẫn mất một khoản kha khá. Tôi đã phải điên đầu vì tiền thế mà về đến nhà lại còn dụng phải ông chồng say, thật là không để đâu cho hết chán. Nhưng điều đáng nói là thói cục súc của Phúc. Dạo gần đây, cơn điên lên là anh đập phá lung tung. Đến sáng ra tôi lại là người dọn dẹp bãi chiến trường.




Nghĩ đi nghĩ lại tôi đã quyết định ly hôn. Tôi không thể sống cuộc sống bức bối với một người chồng vô tâm và cục tính như thế này mãi được. Dù sao đời cũng chỉ có một lần thôi. Mình phải sống cho mình đã, cứ lấy cớ nhịn nhục vì con cái rồi đợi chồng thay đổi có mà đợi đến hết đời.

Sáng sớm hôm sau tôi lên Quận xin mẫu đơn ly hôn. Chiều đi làm về tôi lẳng lặng để tờ đơn lên bàn. Phúc cứ thế trố mắt ra nhìn:

– Cái gì thế này?

– Anh đọc mà không biết à? Thôi kí đi, mình giải thoát cho nhau cho đỡ mệt mỏi. Tôi chán lắm rồi!

Phúc cầm tờ đơn đi vào trong phòng, tôi gọi với theo:

– Sao anh không kí?

– Phải suy nghĩ kĩ, ai đi kí bừa bao giờ.

Sáng ra tôi vẫn chẳng thấy đơn đâu. Hỏi thì anh bảo suy nghĩ chưa thông suốt. Biết Phúc dùng kế “hoãn binh” để mong tôi thay đổi thái độ nên tôi sẽ cứng rắn tới cùng.

Cứ thế gần một tháng, hai vợ chồng tôi không nói với nhau câu nào. Công nhận từ khi tôi bắt anh kí đơn, thái độ của Phúc thay đổi rõ rệt. Anh về nhà sớm, thấy nhà bẩn là tự biết lau. Chắc anh muốn tôi đổi ý. Nhưng lần nào chẳng thế, đến khi tôi làm hòa thì đâu lại vào đó.


Hình minh họa

Bỗng nhiên chiều nay Phúc đưa tôi tờ đơn ly hôn có chữ kí của anh.

– Anh xin lỗi vì đã làm em mệt mỏi trong suốt thời gian qua. Giờ anh giải thoát cho em. Sáng mai mình lên tòa nộp đơn sớm.

Cầm tờ đơn ly hôn trong tay tôi cứ thấy bần thần trong người. Mong được ly hôn bấy lâu, thế mà giờ đây khi biết sắp thành người dưng không hiểu sao tâm trạng tôi lại rối bời thế này.

Tôi đang líu húi dọn phòng và gấp quần áo cho hai mẹ con để chuẩn bị ngày mai dọn sang bà ngoại. Lúc quay ra nào ngờ Bông, cô con gái 4 tuổi của tôi đã làm đổ hết cả hộp sữa tươi ra giường.

Bực mình quá tôi bế con gái vào cũi để được yên thân dọn dẹp chiến trường. Thấy cháu ngọ nguậy tôi lại quát:
– Bông! có ngồi im đấy không! Con mà đòi ra ngoài là mẹ đánh cho đấy!

Biết sai nên con bé ngồi im. Tôi loay hoay được một lúc thì con gái đã lăn ra ngủ. Tôi đành cho con ngủ luôn trong cũi còn bản thân mình thì không biết làm sao? Chăn chiếu, ga giường đều đã giặt hết rồi, mọi thứ thu dọn sạch sẽ rồi., chẳng lẽ giờ lại nằm đất. Mà ở phòng khách thì không có điều hòa. Tôi đành ôm gối sang gõ cửa phòng ngủ nơi Phúc đang nằm:

– Em vào đi!

– Anh cho em ngủ nhờ một đêm. Con làm đổ hết sữa ra giường rồi.

– Em cứ ngủ đi! Hôm nay nó vẫn là giường của em mà.

Tôi có ý nằm sát ra mép giường để Phúc thấy thoải mái. Bất chợt anh ôm ghì lấy tôi, kéo tôi lại gần với anh.




– Nằm sát vào đây không lại lăn xuống đất!

Chợt anh xoa nhẹ vào mạn sườn tôi và nói:

– Dạo này em gầy quá! thế mới biết tội của anh rất lớn!

Nghe câu nói đó của Phúc tôi lặng người đi, cứ thế nước mắt tuôn rơi.

Sáng sớm hôm sau, lúc tôi ngủ dậy thì mặt trời đã lên cao. Nắng chói chang khắp căn phòng. Nhìn sang bên cạnh Phúc đã dậy từ lâu. Anh có để lại cho tôi một tờ giấy nhớ: “Mùa hè rồi, không phải đi dạy em cứ ngủ thoải mái đi. Anh sẽ đưa con đi mẫu giáo. Em cứ ở nhà làm gì tùy thích. Việc quan trọng nhất là đơn ly hôn anh cũng đã xé nát và bỏ vào thùng rác. Em không giận phải không?”

Tôi kéo rèm để ngắm bầu trời bên ngoài. Sau những ngày oi ả không khí đã mát dịu hơn rất nhiều. Bầu trời rất xanh làm cho người ta thấy lòng khoan khoái.

Theo truyenngan.info

     
Loading...
loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *