Loading...
Home / Tin tức / Cô bé mới 12 tuổi nhưng một mình chăm sóc hai đứa trẻ mới sinh bị bỏ ở bãi rác và cái kết bất ngờ sau 1 tháng…

Cô bé mới 12 tuổi nhưng một mình chăm sóc hai đứa trẻ mới sinh bị bỏ ở bãi rác và cái kết bất ngờ sau 1 tháng…

       

Con bé sống tách biệt hẳn với thế giới xung quanh. Lý do cũng đơn giản lắm, vì nó là trẻ mồ côi, không họ hàng, không ai chăm sóc. Nó đến cái khu ổ chuột này vào một ngày mưa gió bão bùng, chẳng ai muốn cưu mang, giúp đỡ nó vì rằng ở đây ai cũng đều khó khăn hết cả. Một mình nó đành phải tự bươn chải kiếm sống. Năm đó, nó mới 10 tuổi.




Tròn 12 tuổi, nó đã cao hơn, lớn hơn nhiều. Nhìn nó đã có vài nét phổng phao, ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp. Dưới cái bộ dạng lem luốc kia là một tâm hồn, ngây thơ, trong sáng vô cùng. Ai ở bên cạnh cũng thấy quý mến nó. Nói chuyện cùng nó khiến người ta cảm thấy dễ chịu lắm và cười được cả ngày. Nó nghĩ, đó chính là sứ mệnh mà ông trời đã dùng để mang nó đến đây. Nhưng thì thoảng cũng có rất nhiều người không muốn con cái họ chơi cùng với nó. Lý do thì cũng đơn giản lắm, vì nó là trẻ mồ côi. Mà đã là trẻ mồ côi thì làm gì có quyền được chơi với những đứa trẻ có bố mẹ, vì nó không có giáo dục, không được ai dạy bảo. Một người lớn tuổi khi cấm con họ chơi cùng với nó đã nói như thế.

Nó chỉ nghe rồi thấy buồn một chút mà thôi. Đó là với những người e dè với xuất thân của nó thôi. Còn xung quanh, mọi người rất quý mến nó vì tính nó thật thà, chăm chỉ, chịu khó, còn hay giúp đỡ người khác nữa kể cả khi nó vẫn là một đứa trẻ nghèo và trong túi không có lấy một đồng. Nó nghĩ, giúp người đâu phải cứ giúp bằng tiền là được.

Nó cũng có mơ ước của nó, một đứa trẻ mồ côi như nó thì chẳng dám có mơ ước gì cao sang. Nó chỉ mong nó đi nhặt rác kiếm được thu nhập tốt hơn để rồi nó sẽ mở một hiệu sách. Đúng rồi, nó sẽ mở một hiệu sách cũ, nó sẽ cho những đứa trẻ mồ côi mà ham đọc sách như nó được đọc sách miễn phí. Chứ không như nó bây giờ, chỉ dám đứng từ xa nhìn những cuốn sách đó mà thôi.

Dạo này nó thấy sức khỏe của nó chẳng ổn chút nào. Nó hay buồn nôn lắm. Mọi người xung quanh cứ nhìn nó bằng ánh mắt dò xét. Nó cũng chẳng hiểu, có lẽ do nó ăn uống thất thường.




Rồi chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà ngày hôm đó….

Trên đường đi nhặt rác về, nó chợt nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Nó đã định bước đi tiếp rồi nhưng tiếng khóc xé lòng khiến nó buộc phải dừng lại. Ở bụi rậm bên đường, tiếng khóc càng lúc càng yếu ớt. Nó lấy hết can đảm bước lại gần thì….

Mắt nó mở căng hết cỡ, miệng cứng lại, tay chân run lẩy bẩy như gặp phải ma. Mà thứ nó nhìn thấy còn kinh khủng hơn cả ma. Hai đứa trẻ sơ sinh còn nguyên dây rốn chỉ được bọc lại trong một mảnh vải mỏng đang thoi thóp, cất tiếng khóc yếu ớt. Nó chưa bao giờ được chứng kiến một cảnh tượng nào khủng khiếp như cảnh tượng này, nó thấy sợ. Nó định quay người bước đi, giả như không nghe thấy gì nhưng….

Bất cứ đứa trẻ nào bị bỏ rơi cũng thật là đáng thương. Giờ nó cố tình bỏ đi, hai đứa trẻ sơ sinh này chắc chắn không thể qua khỏi. Thấy chết mà không cứu, sao nó xứng đáng với tình yêu thương mọi người dành cho nó đây. Rồi nó đã….

Hàng xóm láng giềng xôn xao, họ đồn đại ầm ĩ, ai dù bận việc lắm cũng cố gắng tranh thủ đến nhà nó để xem mặt hai đứa trẻ. Người ta nhìn nó ôm hai đứa trẻ sơ sinh vài ngày tuổi vào lòng chăm sóc, nâng niu, không ít người ghét nó, quay đi nói:

– Chắc nó lại bị thằng nào lừa nên lén lút sinh con đây mà.

Còn những người thương nó thì tỏ ra thương cảm:

– Sao dại dột thế hả con, để đứa nào nó lừa cho đến mức có hai đứa con thế này. Mày nuôi mày còn chưa xong, giờ thêm hai đứa con chỉ có chết đói thôi.

Nó nghe xong, chỉ mỉm cười, ai nói gì, nó cũng sẽ mỉm cười mà thôi. Bởi nó biết, bây giờ nó có giải thích cũng chẳng có ai tin.

Chẳng ai hiểu, một con gái mới chỉ có 12 tuổi như nó, lấy đâu ra khả năng chăm sóc hai đứa trẻ sơ sinh tốt như vậy. Nó thường xưng chị với hai đứa. Nhìn số tiền mà nó dành dụm vất vả trên tay, nó mỉm cười đi mua sữa, mua đồ sơ sinh cho hai đứa trẻ. Có lẽ hoàn cảnh sống khắc nghiệt cùng tình yêu thương con người đã cho nó sức mạnh kiên cường đến như vậy.

1 tháng trôi qua….

Nó gần như sắp không đủ sức để lo cho hai đứa trẻ rồi. Tiền cũng sắp hết, chỉ còn lại vài đồng, nó đang sợ hãi không biết làm sao. Có vài người khuyên nó nên bán hoặc cho hai đứa trẻ đó đi nhưng nó không nghe. Hai đứa bị bỏ rơi đã đáng thương lắm rồi. Nó sẽ chăm sóc hai đứa trẻ, dù có ra sao….




Một tối, nó đang chơi với hai đứa trẻ thì bên ngoài xôn xao lắm. Chiếc ô tô bóng loáng đỗ xịch trước căn nhà chật chội, ẩm thấp của nó. Cảnh tượng chẳng ai dám nghĩ nó có thật. Trên xe, một cô gái, nhìn như đang trong cữ bước xuống lao đến chỗ hai đứa trẻ, khóc nức nở. Hai người lớn tuổi cũng bước xuống xe, nhìn nó cúi đầu. Nó đứng dậy, lễ phép chào.

– Cháu chào ông bà. Ông bà đến tìm cháu có việc gì không ạ?? – Nó lễ phép

– Ông bà tới đây đón cháu ngoại mình về!!

Hàng xóm nhà nó ngỡ ngàng. Cháu ngoại nào cơ chứ?? Rồi câu trả lời nhanh chóng có lời đáp khi người con gái nhìn như ở cữ kia lên tiếng:

– Lỗi là tại tôi. Tôi trót mang thai với bạn trai, anh ta bỏ rơi mẹ con tôi. Tôi không thể bỏ con nên trốn tránh sinh con ra rồi bỏ nó đi vì nếu không như thế, tôi sẽ không được về nhà. Nhưng mấy ngày qua, tôi bị ám ảnh, sống trong sợ hãi khi nghĩ đến hai khúc ruột của mình. Bố mẹ tôi cũng đã hiểu, chấp nhận đón nhận sai lầm của tôi. Tôi về lại đây, để xin em cho tôi nhận lại con. Cảm ơn em nhiều lắm, nếu như không có em thì con tôi chắc đã….

Mọi người ồ lên rồi quay sang nhìn nó. Những ánh mắt ngưỡng mộ. Chẳng ai dám tin, một cô bé mới 12 tuổi lại có thể làm ra chuyện kinh khủng đến rơi nước mắt thế này. Họ còn ngỏ ý muốn đưa nó về, nuôi dạy nó. Nó ngập ngừng nhưng ai cũng khuyên nó nên đồng ý. Cuộc sống của nó sẽ tốt hơn. Hơn nữa, người tốt thì luôn được báo đáp là đúng rồi.

Theo truyenngan.info

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...