Loading...
Home / Tình yêu - Giới tính / “Con gái à, đã đến lúc phải có một đám cưới cho riêng mình rồi, không ở gần bố mẹ nữa sống sao cho đàn ông nó nể nghe con!”

“Con gái à, đã đến lúc phải có một đám cưới cho riêng mình rồi, không ở gần bố mẹ nữa sống sao cho đàn ông nó nể nghe con!”

       

Thật chẳng thiếu những lúc, những người trẻ như chúng ta vẫn kêu than với nhau rằng tại sao lại phải lấy chồng, rồi về sống chung với bố mẹ chồng. Trong khi chúng ta, ai đó đã có công việc ổn định , vẫn có một cuộc sống vô cùng tốt với lũ bạn rắc rối, tự do tự tại “tán tỉnh” hay ngắm thêm vài anh trai đẹp mà ta gặp trên phố.




Con gái mà, khi chưa phải vướng bận một ai, thích thứ gì thì mua thứ đó dù có đắt hay rẻ cũng mặc kệ. Thích ăn món gì cứ thế mà ăn, đừng ngại ngần sau này mình béo rồi người ngoài sẽ nghĩ sao. Tôi cũng nghe đâu đó nói rằng, con gái khi còn độc thân đẹp và thô sơ như một viên ngọc quý vậy. Thế nên, phải tự biết trân quý giá trị của mình mặc dù người khác có cái nhìn thế nào đi chăng nữa.


Thế nhưng …

Đối với cuộc đời mỗi con người thì việc đối diện với những mốc thời gian quan trọng, bắt buộc ai cũng phải trải qua một vài lần trong đời. Nỗi lo về cơm áo gạo tiền, kiếm được công việc ổn định rồi sau này là có người yêu, kiếm tấm chồng, sinh con và về già.Rồi khi cưới chồng, phải sống chung với bố mẹ chồng lại nảy sinh thêm bao vấn đề rắc rối khác như quan điểm sống trái ngược nhau, cái ông bà bảo đúng thì bản thân lại chẳng thấy đúng chút nào. Ông bà bảo chăm con kiểu này, cho con ăn kiểu kia theo kinh nghiệm thì hỡi ôi, một tràng những suy nghĩ rồi nhẫn nhịn của những cô gái theo lối sống khoa học bắt đầu nổi lên.

Chỉ sợ nhẫn nhịn nhiều thì “tức nước vỡ bờ” mà thôi. Ấy thế nên, tôi hay nói đùa với bố mẹ trong mỗi lần ăn cơm “Ôi ôi con chẳng lấy chồng đâu, rắc rối rắc rối lắm, bây giờ tiền mình mình tiêu, thích gì thì tự mua chứ, tội gì”. Bố tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ: “Gớm, sau này mà có ông tướng nào theo đuôi lại nhót lên là đi, quên ngay luôn thôi”. Nhưng xem ra, người hiểu tôi nhất vẫn là mẹ, vẫn là những người mẹ đem theo bao nỗi lo khi sinh được ra một đứa con gái. Và cũng không chỉ là tôi, mà còn rất nhiều cô gái khác cũng cùng cảnh ngộ.




Cũng chẳng khó để tìm ra các lý do, để những cô gái như chúng ta cảm thấy muốn sống cùng bố mẹ lâu hơn nữa. Bố mẹ chiều chuộng đến từng thứ, từng thứ luôn. Có ai mà tự tin nói rằng, không hơn một lần vùng vằng với mẹ hay chưa. Xin thưa là chưa đâu, vì biết rằng bản thân còn được cưng nựng các thứ nên cứ thế mà làm tới. Cũng đôi ba lần bị nào là bố, mẹ, người thân trêu đùa vài câu đoảng thế này lấy chồng làm sao, nỗi bực tức gì đó trào lên qua mặt luôn. Nghĩ đời cứ phải dính lấy đàn ông mà làm gì cơ chứ.


Hơn cả thế, quay đi quay lại cũng nào là những vụ đánh vợ vũ phu như ở Ninh Bình vừa rồi. Ai mà chẳng phẫn nộ đến cùng cực cơ chứ. Người vợ tào khang, tần tảo sớm hôm vì mình mà nỡ tay cầm cả cái điếu cày phang rất mạnh. Quất liên tiếp đến khi người vợ bất tỉnh, rồi nằm đó đến hôn mê mà không thèm đoái hoài. Chưa dừng lại ở đó, gã chồng vũ phu còn liên tiếp đánh thêm người phụ nữ đó nhiều lần, để thỏa mãn cơn thú tính trong người. Nhìn mà thấy thương, lại vừa thấy sợ cho thân phận những người con gái trẻ chuẩn bị lấy chồng.

Bố mẹ thì chiều chuộng bao nhiêu, có đánh cũng cùng lắm là lấy đũa cả hua hua thôi. Vậy mà khi về với một gia đình xa lạ, không những không được yêu thương, vừa phải lam lũ vì bữa ăn của chồng, giấc ngủ của con rồi mọi thứ tinh tươm lại bị hành hạ dã man như thế. Chung quy lại cũng chỉ vì nhịn cho một thứ gọi là sự yên bình của tổ ấm mà thôi. Nhưng đừng sống nhịn nhục như thế, vì rằng người phụ nữ ấy sẽ có lỗi với bố mẹ rất nhiều.




Ấy thế nhưng, suy cho cùng thì việc con gái đến tuổi lấy chồng vẫn phải lấy chồng. Vì đó như một quy luật rồi. Nếu cưỡng cầu lại thứ đã cho là được định sẵn đó, sẽ là có lỗi với bố mẹ mình. Và nếu sống mà không được đàn ông nể, họ lôi bố mẹ mình vào lại càng có lỗi hơn nữa. Dù không thiếu những phân cảnh trái ngang ở đời, nhưng cũng đừng vì thế quy chụp không còn những trường hợp tốt. Hãy cứ lấy và yêu đi, vì nó vừa là quyền lợi cũng là bổn phận đối với bản thân, đối với cả những người đã sinh ra mình nữa đấy!

Theo Blogtamsu

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...