Loading...
Home / Tình yêu - Giới tính / Con sinh ra không có chân, bố sợ hãi bỏ luôn cả con và vợ, 10 năm sau tưởng vợ con đã chết, quay lại thắp cho nén hương thì chết lặng trước cảnh này

Con sinh ra không có chân, bố sợ hãi bỏ luôn cả con và vợ, 10 năm sau tưởng vợ con đã chết, quay lại thắp cho nén hương thì chết lặng trước cảnh này

       

Cơn đau làm chị gần như ngất đi. Nhưng nghe thấy tiếng khóc của con, chị vẫn cố ngẩng lên nhìn con rồi chạm phải khuôn mặt hốt hoảng của bác sĩ, chị đứng hình rồi ngất lịm…




Thật ra trước khi kết hôn với anh, chị cũng như bao người phụ nữ khác xinh đẹp, khỏe mạnh, lành lặn. Sau khi về làm vợ anh, chị cố gắng nhất có thể để cuộc sống khó khăn của hai vợ chồng tốt hơn. Chị đảm đang, nhanh nhẹn, quán xuyến êm đẹp hết mọi chuyện trong nhà nên anh vui lắm, yên tâm lo công việc của mình.
Anh đã nghĩ, mình thật may mắn khi có được người vợ như chị. Nhất là khi chị báo tin mình mang thai, niềm hạnh phúc của anh chị được dâng lên gấp bội nữa. Gia đình anh từ nay, như vậy là không còn gì phải lo âu nữa rồi. Nhìn vào hạnh phúc của anh chị, có không ít người phải thốt lên lời ghen tỵ. Nhưng cuộc đời là thế, có mấy ai biết trước được chữ ngờ đâu.

Chị mang bầu đến tháng thứ 2 thì tai nạn đau lòng ấy đột ngột ập đến. Mở mắt ra, chị thấy đau nhói ở bên dưới. Hốt hoảng, chị la hét ầm ĩ. Một bên chân của chị đã bị chiếc xe đó cán nát. Từ nay, cuộc đời chị sẽ gắn liền với chiếc xe lăn, chiếc nạng gỗ. Đang từ một người phụ nữ nhanh nhẹn, chị làm sao có thế chấp nhận được hiện thực đau đớn này chứ. Chị chỉ muốn chết nhưng sực nhớ ra, chị đã quên mất thứ quan trọng nhất với cuộc đời mình, không phải đôi chân mà là…

– Con tôi… Con tôi . – Chị ấp úng.

– Con chị thật may mắn, nó vẫn khỏe mạnh nhé! – Bác sĩ mỉm cười trấn an chị.

Chị rơi nước măt, sờ xuống bụng. Mất đi một chân nhưng con vẫn còn, chị thấy đó đã là niềm may mắn nhất đời rồi.
Chị nằm một chỗ nên mọi việc liên quan đến kinh tế đều phải nhờ anh hết. Một mình anh giờ phải gánh vác tất cả.

Chẳng biết vì áp lực kinh tế hay vì sự thay đổi ngoại hình của chị mà anh cũng nhạt nhẽo với chị dần ra. Giờ còn thi thoảng hay cáu gắt với chị nữa. Chị mang bầu nhưng từ lúc bị tai nạn đến giờ cũng chưa đi khám thai lần nào. Vì anh nói:

– Ngày xưa các cụ có khám gì đâu mà con vẫn khỏe mạnh. Cứ để như thế đi cho nó phát triển tự nhiên, vẽ chuyện.

Chị biết bây giờ mình chẳng có quyền đòi hỏi nên nhìn anh, chị chỉ rơi nước mắt, gật đầu. Chị không dám nghĩ, đây là dấu hiệu ban đầu cho thấy tình cảm của anh chị đang dần bị rạn nứt.

Chị nhập viện sinh con, anh kêu bận việc rồi mãi mới chạy vào được. Chị không trách anh bởi chị còn chuyện quan trọng hơn, vượt cạn. Cơn đau làm chị gần như ngất đi. Nhưng nghe thấy tiếng khóc của con, chị vẫn cố ngẩng lên nhìn con rồi chạm phải khuôn mặt hốt hoảng của bác sĩ, chị đứng hình rồi ngất lịm…
Con chị sinh ra bị khuyết tật chân hay chính các hơn là mất cả hai chân. Ôm con trong tay, chị khóc hết nước mắt. Tại sao ông trời lại đối xử tàn nhẫn với chị như vậy, đã cướp đi chân của vị còn cướp đi của cả con gái chị. Nhưng tệ hơn…




Anh chứng kiến cảnh tượng không có tương lai này, lại quá sợ hãi trước tương lai vất vả nên đã lén lút rời bỏ mẹ con chị. Chị không khóc, chị cũng không sụp đổ, không tuyệt vọng dù tim chị đau đớn cả trăm ngàn lần bởi chị còn phải sống để lo cho đứa con tội nghiệp.

10 năm sau…

Anh lưu lạc nơi xứ người là 10 năm anh biệt tích và không liên lạc với bất cứ ai ở nhà. Lý do thì vẫn là sợ khổ khi ở với mẹ con chị. Có khi mẹ con chị bây giờ cũng chẳng còn sống được đến bây giờ vì một bà mẹ què và một đứa con cụt cả hai chân sẽ chẳng làm được gì. Nhưng dù sao, đó vẫn là vợ, là con anh, anh quyết định quay về thắp cho họ nén hương cho chọn nghĩa thì…

Mắt anh tối sầm lại, miệng há hốc khi trước mắt anh, tại căn nhà cũ, con anh dù không có chân nhưng nó vẫn rất kinh hoạt, đáng yêu với quả bóng úp trên người để làm chân giả. Còn chị dù què nhưng chị vẫn có thể chăm gà, nuôi lợn, trồng rau, hai mẹ con nhìn nhau mỉm cười hạnh phúc.




Chị không bỏ cuộc, vượt lên khổ cực để chăm sóc con nhỏ mà không muốn nhờ vả ai. Con anh, biết mình không lành lặn nhưng không muốn ai coi mình là phế nhân, cũng cố gắng nhất để tự chăm sóc cho mình. Bất giác, anh thấy xấu hổ. Anh đã làm gì vậy cơ chứ, chỉ vì sự ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình mà bỏ rơi mẹ con chị. Giờ nhìn vào sự cố gắng, vượt qua gian khó của mẹ con chị mà anh vừa ngưỡng mộ, cảm kích vừa hối hận tột cùng. Liệu anh còn có cơ hội quay lại với mái ấm gia đình mà anh đã rời bỏ suốt 10 năm nay rồi không?

Theo truyenngan.info

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...