Loading...
Home / Tin tức / Mẹ hấp hối gọi điện thì con lại bảo bận chẳng về, đến khi mẹ lạnh xác thì con mới lao về rơi giọt nước mắt muộn màng…

Mẹ hấp hối gọi điện thì con lại bảo bận chẳng về, đến khi mẹ lạnh xác thì con mới lao về rơi giọt nước mắt muộn màng…

       

Người ta nói số bà Vinh khổ, khổ từ khi sinh ra cho đến lúc chết. Ngày bà vừa sinh ra mẹ bà mất ngay trên bàn đẻ, bố bà nghĩ bà là oan nghiệt của gia đình nên đối xử ghẻ lạnh với bà. Ông đưa bà trả cho nhà ngoại, rồi nửa năm sau ông lấy vợ mới.

Bà Vinh lớn lên trong sự đùm bọc của bà ngoại mình, năm bà ngoại mất bà Vinh vẫn ở lại căn nhà đó rồi tự bươn chải kiếm sống cho đến lúc cô chú gả chồng cho. Cứ ngỡ có chồng bá sẽ có cuộc sống yên ấm, có chỗ dựa và có thứ được gọi là tổ ấm, gia đình. Nhưng hạnh phúc đó thực sự quá ngắn ngủi, khi chồng bà mất vì 1 vụ sập lèn đá lúc đang đi làm.




Người vợ trẻ chỉ biết ôm lấy đứa con gái còn thơ khóc đến ngất đi. Từ ngày chồng mất bà trở thành góa phụ, bà 1 mình nuôi con. Vừa phải chăm sóc cho bố mẹ chồng vừa phải kiếm tiền cho con ăn học nên gánh nặng đổ dồn lên vai người đàn bà đó quá lớn.

Ở cái vùng quê nghèo đó có nghề nào kiếm ra nhiều tiền đâu, nên hễ ai thuê làm gì bà cũng làm hết. Có những ngày không có việc bà Vinh lại phải đạp xe gần chục cây số đi nhặt ve chai rồi đi cắt mấy loại cây nước mát về phơi khô để bán.

Cuộc sống vất vả khó khăn, có những hôm trái gió trở trời người bà đau nhức khắp nơi, nhưng nhìn sang đứa con gái đang ngủ say bà lại tự nhủ phải cố gắng. Minh chính là động lực để bà sống tiếp và làm việc. Cũng may cô bé học giỏi nên bà thấy được an ủi.

Hồi đó mỗi lần ôm mẹ Minh đều nói: “Sau này lớn con sẽ kiếm thật nhiều tiên để cho mẹ bớt khổ, con yêu mẹ nhiều lắm”. Bà Vinh nhìn con mỉm cười hạnh phúc.

Rồi con gái bà cũng khôn lớn, năm Minh báo tin mình đỗ đại học. Bà Vinh mừng đến bật khóc, đứng trước bàn thờ chồng bà nghẹn ngào:

– Ông ơi con mình đỗ đại học thật rồi, ông nhớ phù hộ cho con học tốt và phù hộ cho tôi có sức khỏe để nuôi con ông nhé.

Đêm đến bà trằn trọc khó ngủ vì nghĩ đến những khoản tiền gửi cho con hàng tháng. Nó không hề nhỏ với 1 người phụ nữ không có nghề nghiệp gì như bà. Nhưng dù vất vả khó khăn thế nào bà cũng cố gắng, có những ngày trời nắng như đổ lửa bà vẫn theo xe đi vác xi măng.

Những bao xi măng nặng trịu, những đống gạch chất cao như núi khiến bà rã rời kiệt quệ sức lực. Nhưng hễ con gái gọi về bà lại nói: “Mẹ ổn mẹ không sao, con đừng lo”. Vì tiết kiệm tiền cho con ăn học mà có khi cả năm người mẹ ấy chẳng dám mua lấy 1 miếng thịt để ăn, nhiều hôm bữa cơm của bà chỉ vỏn vẹn có đĩa rau luộc chấm muối.




Bao năm vất vả nuôi con cuối cùng cũng có ngày Minh ra trường. Niềm vui chưa được bao lâu thì cô báo tin với mẹ:

– Mẹ ơi con dính bầu rồi con cưới chồng mẹ nhé.

Bà Vinh bủn rủn chẳng biết tính sao, giờ Minh mà cưới chồng thì bà lấy ai trả tiền nợ ngân hàng cho mình đây. Số tiền vay vốn sinh viên vẫn hơn 40 triệu còn nguyên, không những thế tiền đâu để bà tổ chức đám cưới và lo của hồi môn cho con gái bây giờ. Mới 2 đêm trôi qua mà tóc bà mẹ ấy đã bạc hơn nửa mái đầu, con dại thì cái mang. Bà đành vay mượn để tổ chức đám cưới cho êm đẹp vậy, vì sợ bụng to rồi nhà trai lại bỏ thì nguy.

Minh theo chồng bỏ cuộc chơi bỏ lại bà mẹ già bơi trong biển nợ nần và sự cô đơn. Đêm đêm nhớ con bà chỉ biết nhìn lên tấm ảnh cưới, từ ngày có chồng Minh phải lo cho chồng cho con và gia đình chồng nên đến thời gian về thăm mẹ cô cũng chẳng có.

Nhiều lần bà Vinh gọi thì cô lại nói: “Con bé quấy quá, nói chuyện sau mẹ nhé”. Người mẹ lại ngậm ngùi: “Ừ ừ con bế con đi”, căn nhà nhỏ liêu xiêu trước gió, chỉ có bà mẹ già quanh quẩn.

Ở cái tuổi của bà đáng lẽ đã được nghỉ ngơi đằng này lại phải lo cày cuốc trả nợ. Có chồng có con rồi Minh chẳng hề đả động gì đến chuyện nợ nần với mẹ. Vì thân cô còn lo chưa xong lấy gì cho mẹ tiền trả nợ. Ai nhìn vào cũng chỉ biết lắc đầu thương bà mẹ già ấy vô cùng.

Ngày nào bà cũng chờ cuộc gọi từ con gái, nhưng có khi cả tháng Minh chẳng gọi về bà lại đành gọi lên hỏi thăm, nhưng được vài ba câu Minh lại tắt máy vì lý do: “Con bận lắm”. Đúng vậy Minh bận đưa con đưa chồng đi chơi, bận chát chít với bạn bè và đăng ảnh lên facebook làm gì có thời gian mà nói chuyện với mẹ mình nữa.

Ngày giỗ bố bà Vinh gọi cho con trước cả mấy tuần nhưng có năm Minh về được có năm lại không vì lý do ở xa tốn kém. Rồi 1 ngày bà mẹ già thấy mệt trong người, dự cảm có chuyện chẳng lành bà đành gọi cho con gái:




– Con à, mẹ mệt lắm con về quê vài hôm được không. Mẹ muốn gặp con.

– Mẹ mệt thì nhờ ai nấu cháo cho ăn cho đỡ, chứ con không về được đâu con bận lắm.

– Ừ ừ mẹ biết rồi, mẹ ổn mẹ không sao. Bao giờ con về được nhớ về con nhé.

– Vâng con bận rồi mẹ nhé… Tút tút tút…

Bà Vinh buông điện thoại xuống rơi khô khốc trên nền đất, nước mắt bà ứa ra rồi tắt hơi thở cuối cùng. Đến trưa hôm sau người ta mới phát hiện ra bà đã mất, họ báo tin cho Minh thì mãi hôm sau cô mới mò mặt về khóc vài tiếng trước quan tài của mẹ. Nhưng còn ích gì nữa khi sống thì chẳng đối xử với mẹ cho tốt giờ mẹ mất rồi mới khóc thì còn ích gì. Vậy nên ai còn bố còn mẹ xin hãy quan tâm lấy họ, bạn vất vả nuôi con bạn bao nhiêu thì bố mẹ bạn cũng đã vất vả bấy nhiêu thậm chí còn hơn. Nên xin đừng làm họ buồn, đừng khiến họ thấy cô đơn và lạc lõng. Hãy biết thể hiện yêu thương khi còn có cơ hội.

Theo Blogtamsu

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...