Home / Tình yêu - Giới tính / Hôm qua, lần đầu tiên tôi đã dám cãi lại chồng trước mặt bố mẹ chồng rồi đau khổ bế con ra khỏi nhà

Hôm qua, lần đầu tiên tôi đã dám cãi lại chồng trước mặt bố mẹ chồng rồi đau khổ bế con ra khỏi nhà

       

Lần đầu tiên tôi đáp trả chồng trước mặt bố mẹ chồng rồi bế con chạy ra khỏi căn nhà ấy ngay lập tức. Lúc đầu cả nhà chồng tôi cứ ngỡ là tôi chỉ chạy sang hàng xóm như mọi khi rồi lại về thôi nên không ai cản. Mãi sau không thấy tôi đâu nên họ mới toán loạn đi tìm…

Tôi kết hôn được 4 năm và đó cũng là 4 năm tôi phải sống nhẫn nhịn trước một người chồng cục mịch, nóng tình và một gia đình chồng hà khắc. Chúng tôi cưới nhau là do mai mối, tôi khi ấy cũng đã 29 tuổi rồi nên bố mẹ giục cưới luôn. Nửa năm quen anh, tôi lên xe hoa về nhà chồng.

Lấy nhau về tôi mới thấy chồng là người cục tính. Hễ vợ làm gì không đúng ý là anh mắng chửi và sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay liền. Tôi vốn ở nhà là đứa con gái ít nói, hiền lành nay lấy phải người chồng như thế thì lại càng không dám nói lại lời nào. Tôi cố gắng nhẫn nhịn cho êm cửa êm nhà, số mình nó thế chứ biết làm sao được.

Chồng đã vậy nhưng bố mẹ chồng tôi cũng rất khó tính và khắt khe. Mẹ chồng lại luôn bênh vực con trai.

Có lần thấy con trai sai rõ ràng khi vì một lý do không đâu mà tát vợ nhưng mẹ chồng tôi chẳng nói anh câu nào mà lại quay sang dạy bảo tôi: “Biết tính chồng nó thế thì đi chỗ khác đi, đằng này cứ đứng đây để nó ngứa mắt nó đánh cho. Ngu thì phải chịu”.

Tôi trào nước mắt, chẳng lẽ tôi phải tránh xa mọi người trong nhà chồng thì mới mong sống yên ổn ở đây hay sao?

Không chỉ nóng nảy mà chồng tôi còn có cả bồ nhí bên ngoài. Khi biết chuyện, chồng cấm tôi không được kêu ca gì ra bên ngoài. Tôi stress nặng, hôm ấy người chị họ gọi điện tôi đã tâm sự mấy câu không ngờ chồng nghe được. Anh giằng điện thoại rồi cho tôi một cái bạt tai rồi quát:

“Mày muốn tao ở nhà với mày chứ gì, được rồi. Tao sẽ cho mày biết sự sung sướng khi chồng ở nhà. Mày không phục vụ tao tới nơi tới chốn thì không xong đâu”.

Sau câu nói ấy, anh lôi tôi ra và bắt phải phục vụ theo ý anh. Có lẽ anh sung sướng bên ngoài thế nào thì giờ về bắt vợ phục vụ thế ấy. 1 tuần liền tôi bị chồng bạo hành, tôi kiệt sức và ốm nằm liệt giường. Tôi van xin anh tha cho tôi, còn anh muốn đi đâu thì đi, coi coi như câm như mù. Chỉ đến nước ấy chồng mới buông tha cho tôi.

Khổ cực như vậy nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn suốt 4 năm qua, tất cả cũng là vì đứa con trai 3 tuổi. Tôi biết nếu rời xa nơi đây, tôi sẽ không thể đảm bảo cho con có được một cuộc sống có đầy đủ vật chất, dù sao nhà chồng tôi cũng thuộc diện khá giả. Ở đây dù sao con tôi cũng được sung sướng.

Vậy nhưng sự việc ngày hôm qua thì tôi không thể tiếp tục nhẫn nhịn sống kiếp khổ sở ở nhà chồng được nữa. Lúc đó, đứa con đang chơi gọi mẹ đòi đi ị, tôi bận làm bếp nên vào chậm để con ị đùn ra quần. Anh lầm rầm chửi rủa, như mọi khi tôi coi như không nghe thấy gì.

Bế con vào nhà tắm rửa vệ sinh tôi mới biết hết nước nóng nên nhờ chồng xách hộ cái phích vào để pha nước rửa cho con, chẳng ngờ chồng tôi lớn tiếng quát:

– Mày định sai ai ở cái nhà này? Ăn không ngồi rồi có mỗi đứa con cũng không trông cẩn thận được. Không biết ngày xưa bố mẹ mày cho mày ăn cái gì mà ngu đến vậy? Hay là lúc cho mày ăn ông bà ấy cũng không biết là cái gì. Khổ tao bị lừa lấy ngay phải gái vừa già vừa ngu thôi.

– Anh im đi, anh không được xúc phạm bố mẹ tôi. Đúng là tôi ngu nên mới lấy anh và chấp nhận ở cái nhà này mấy năm qua, giờ thì tôi sáng mắt ra rồi.

Lần đầu tiên tôi đáp trả chồng trước mặt bố mẹ chồng rồi bế con chạy ra khỏi căn nhà ấy ngay lập tức. Lúc đầu cả nhà chồng tôi cứ ngỡ là tôi chỉ chạy sang hàng xóm như mọi khi rồi lại về thôi nên không ai cản. Mãi sau không thấy tôi đâu nên họ mới toán loạn đi tìm.

Họ gọi điện, nhắn tin đe dọa bắt tôi mang con về nhưng tôi không nghe máy. Giờ tôi đang tá túc ở nhà người chị họ, chị ấy bảo tôi cứ ở đó không sợ họ biết.

Tôi đã tính chỉ ở đây vài hôm sau đó hai mẹ con tôi sẽ thu xếp vào Nam chỗ chị gái tôi đang sống. Cuộc sống tương lai chưa biết thế nào nhưng tôi sẽ cố gắng làm tất cả vì con. Tôi đã chấp nhận ra khỏi căn nhà đó và sẽ không bao giờ hối hận về quyết định của mình. Sau này hi vọng con tôi sẽ hiểu và không trách cứ gì người mẹ tội nghiệp của nó.

     
Loading...
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *