Home / Tình yêu - Giới tính / Muốn mẹ chết cho rảnh nợ nên vội làm đám tang và sốc ngất khi con trai 5 tuổi chỉ vào quan tài rồi nói câu động trời

Muốn mẹ chết cho rảnh nợ nên vội làm đám tang và sốc ngất khi con trai 5 tuổi chỉ vào quan tài rồi nói câu động trời

       

Mới đây em vừa đọc được một cái tin về việc vợ cũ của ông Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ của cà phê Trung Nguyên là bà Lê Hoàng Diệp Thảo đã giành được quyền điều hành công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên.

Có vẻ như cuộc chiến tranh chấp quyền lực và tài sản của cặp vợ chồng một thời ở đế chế cà phê Trung Nguyên đã kết thúc. Nhưng nhìn lại cuộc chiến ầm ĩ của cặp vợ chồng một thời này, người ta không khỏi buông tiếng thở dài. Phụ nữ tài giỏi mà phải đứng phía sau người đàn ông thì thường phải gặp cảnh truân chuyên éo le như thế này đây các chị ạ.




Lúc dư luận ồn ào chuyện tranh chấp ly hôn của hai vợ chồng Trung Nguyên, nhiều người cảm thông cho ông Đặng Lê Nguyên Vũ, chặc lưỡi tiếc rẻ cho ông bao năm vất vả gầy dựng sự nghiệp nay phải nhận một đòn đau từ vợ cũ, bị cuỗm mất quyền pháp lý đối với “con gà đẻ trứng vàng” là công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên (đơn vị sản xuất cà phê hòa tan G7). Họ rỉ tai nhau đàn bà khi cạn tình thì dứt nghĩa thế đấy, ra tay còn dứt khoát và nhẫn tâm hơn cả đàn ông!

Người ta chỉ thấy ông Vũ đáng thương nhưng hiếm ai nhìn thấy nỗi khổ sở của một người đàn bà đã dốc lòng cho sự nghiệp của chồng và bây giờ phải nếm trải cảm giác tan vỡ.

Trong suốt hành trình xây dựng sự nghiệp và thương hiệu cà phê Trung Nguyên lừng lẫy, ông Vũ luôn xuất hiện với hình tượng người đàn ông tài ba và có trí thức không chê vào đâu được, rồi những chiến dịch truyền thông về hành trình vượt khó làm nên tất cả từ hai bàn tay trắng của ông Vũ càng khiến danh tiếng ông vang xa. Thế nên ai nấy đều nghĩ rằng cái sự nghiệp kia là do mình ông lao tâm khổ tứ mà có được.

 


Bà Lê Hoàng Diệp Thảo và ông Đặng Lê Nguyên Vũ thời chưa ly hôn. Nguồn: Internet

Quả thực ông Vũ đã khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng nhưng nếu như ông không gặp được người vợ cũ của mình là bà Diệp Thảo, thì hẳn ông đã không thể trở thành ông Vũ “vua cà phê” Việt Nam oách như hiện nay. Ông bắt đầu sự nghiệp của mình với một cơ sở rang xay cà phê nhỏ có diện tích chỉ vài mét vuông cùng chiếc máy rang cà phê cũ kỹ. Còn bà Thảo khi đó là con gái rượu của chủ một tiệm vàng rất lớn ở Buôn Mê Thuột. Sau khi hai người lấy nhau, gia đình bà Thảo đã giúp đỡ ông Vũ rất nhiều về mặt tài chính. Bản thân bà Thảo luôn sát cánh cùng chồng, làm cánh tay mặt của ông trong công việc. Những người làm việc ở Trung Nguyên đều hiểu rằng bà Thảo là một người vô cùng quan trọng trong sự phát triển và sinh tồn của công ty.

“Của chồng công vợ”, câu nói ấy ngàn đời vẫn sẽ không sai. Có nhiều cặp vợ chồng có thể cùng chung hoạn nạn nhưng không thể cùng hưởng phú quý, hậu ly hôn cho dù tình nghĩa không còn thì tiền bạc tài sản cũng phải rõ ràng. Bà Thảo mới là người lèo lái công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên dù về tự cách pháp nhân, người nắm quyền là ông Vũ. Thế nên khi quyêt định chấm dứt hôn nhân, bà Thảo có quyền lấy công ty này như là phần tài sản thuộc về mình. Mọi chuyện đáng lẽ sẽ rất giản đơn nếu ông Vũ không âm thầm bãi nhiệm chức vụ của bà Thảo ở công ty này ngay khi hai người còn chưa ly hôn.




Cạn tình cạn nghĩa không phải là đàn bà mà là đàn ông. Hôn nhân chưa bao giờ là một mối quan hệ sòng phẳng, dù nhìn từ phương diện nào đi chăng nữa, tình nghĩa cũng không mà tiền bạc lại càng không. Nhiều ông khi muốn chấm dứt hôn nhân thì cũng muốn giành hết mọi thứ về mình, cứ như thể những gì tạo dựng được trong hôn nhân đều là do sự nỗ lực của mình họ. Đàn ông làm ra tất cả còn đàn bà thì chẳng làm gì và tất nhiên là cũng sẽ chẳng có gì!

Thế nên họ dựng lên cái hình tượng nực cười: người phụ nữ bước ra khỏi hôn nhân với hai bàn tay trắng là người phụ nữ thanh cao nhất, tôn quý nhất và đáng kính trọng nhất. Em khinh vào cái hình tượng ấy các chị ạ!

Phụ nữ có quyền lấy những thứ họ xứng đáng có được khi hôn nhân tan vỡ, ngay khi họ chẳng tham dự gì vào công việc và sự nghiệp của chồng, ngay khi họ chỉ là một bà nội trợ bình thường. Vì những điều mà họ đã bỏ ra trong hôn nhân là những điều quý giá nhất của một người phụ nữ, tuổi thanh xuân và tình yêu. Họ chăm lo nhà cửa, ngày ngày kỳ cọ cái nền của mái ấm thân yêu, vun vén cho gia đình, săn sóc con cái, để đàn ông có thể yên tâm ở bên ngoài mà tranh hùng tranh bá, gầy dựng sự nghiệp cho vẻ vang với đời.

Nhiều lúc ngẫm nghĩ mà em thấy phụ nữ chúng mình sao mà thiệt thòi quá. Nhiều chị tài cao ngút trời nhưng lại chỉ đứng sau chồng sau con. Chẳng hiểu là tại sao hay cái thiên tính muôn đời của đàn bà là như thế, dốc hết mình vì chồng con, khi yêu thương chẳng bao giờ biết tính toán thiệt hơn, cũng chẳng nghĩ đến tương lai hay nghĩ cho riêng mình.




Em thì không nghĩ làm vợ thì phải phụ giúp chồng. Đã đến lúc chị em chúng ta cần hiểu rằng hôn nhân nên là một mối quan hệ bình đẳng và thậm chí là sòng phẳng nữa. Phụ nữ có quyền khẳng định bản sắc và cái tôi của mình trong hôn nhân, trong một mối quan hệ với đàn ông. Họ cần có một gương mặt của riêng mình, một danh xưng cho riêng mình chứ không phải núp sau cái bóng và danh xưng của chồng con. Mỗi người phụ nữ cần sống sao cho khi người khác nhắc đến chúng ta chỉ nhớ đến cái tên của chính chúng ta chứ không phải là cái danh xưng vợ hay bạn gái của ông này ông kia nữa!

Theo qtcs

     
Loading...
loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *