Home / Tin tức / Nếu đàn ông phải vào bếp thì lấy vợ để làm cái gì – đàn ông Việt còn nghĩ vầy thì phụ nữ Việt còn khổ hoài!

Nếu đàn ông phải vào bếp thì lấy vợ để làm cái gì – đàn ông Việt còn nghĩ vầy thì phụ nữ Việt còn khổ hoài!

       

Rảnh rang dạo một vòng facebook, em có đọc được ý kiến của một nhân vật khá nổi tiếng trên mạng. Anh ấy là một nhà văn và một người viết facebook khá được yêu thích. Đại để bài viết của anh ấy nói rằng đàn ông chẳng nên vào bếp vì bếp chỉ là nơi dành riêng cho phụ nữ.




Và nếu đàn ông mà vào bếp thì vợ cưới về để làm gì. Rồi anh ấy rút ra một cái kết luận là: Bếp chỉ nên là lãnh địa riêng của phụ nữ, bếp núc không bao giờ nên là chuyện của đàn ông. Để tiện bề cho mọi người tranh luận, em xin dẫn ra đây nguyên văn bài viết đóa của facebooker H.A.T:

“88% đàn ông Việt khi được hỏi đều cho rằng bếp núc là việc của phụ nữ. Đó là kết quả từ cuộc khảo sát của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Tôi cho rằng con số đó còn có thể cao hơn đấy. Bởi ngay cả đến các bác bếp trưởng tôi quen đều bảo về nhà ăn cơm vợ nấu lúc nào cũng thấy ngon. Nói không ngoa chứ 99% anh em yêu vợ cũng sẽ phải đồng ý với tôi rằng ăn cơm vợ nấu ngon gấp nhiều lần ăn cơm do chính mình nấu. Khuyến mãi thêm, 100% đàn ông có bồ cũng đều công nhận cơm bồ nấu ngon hơn cơm vợ nấu và tất nhiên ngon đứt hơn cơm tự mình nấu. Thế nên nói gì thì nói, bếp là lãnh địa của chị em, đừng cố cãi!

Chúng ta nói về bình đẳng giới không phải là giải phóng cái bếp ra khỏi “thiên mệnh” của người phụ nữ. Không phải cứ lôi cổ đàn ông giúi vào bếp là đã bình đẳng giới. Làm ơn! Nếu bình đẳng giới chỉ là cuộc “tráo đổi tù binh” như thế thì thế giới người ta đã chẳng cần làm nhiều cuộc cách mạng như thế! Nhét đàn ông vào bếp tuyệt đối không phải là giải phóng phụ nữ. Tôi cật lực lên án hành động “dã man” này! Bởi hầu hết đàn ông đều không giỏi việc nấu ăn. Đặc biệt là với những thứ nho nhỏ xinh xinh, chả thứ nào công nghệ sất, toàn chạy bằng sự khéo léo, tinh tế và tay chân như đồ bếp thông dụng hiện nay thì thằng nào phải giỏi… thủ công lắm mới làm được í!

Chẳng ai viết sách hướng dẫn cách dùng chảo thế nào để rán cá, trong vô số cái nồi thì cái nồi nào dùng để luộc rau, cái nồi nào dùng để nấu kho quẹt? Chúng tôi chỉ biết cắm điện cho nồi cơm điện là đã xứng đáng được vinh danh rồi. Chẹp, tất cả những người đàn ông giỏi nấu ăn đều đã dùng tài nghệ nấu nướng của họ vào việc kiếm tiền. Đám tay dùi đục, miệng cá ngão như lũ đàn ông còn lại chúng tôi thì vào bếp có mà làm khổ vợ, khổ con hơn. Tôi có hàng tá ví dụ đau khổ mỗi lần bén mảng tới cái bếp của vợ tôi rồi. Vợ tôi ăn cũng không được mà đổ đi thì thấy phí phạm và không phải với tâm ý của chồng. Nên nàng cấm tiệt tôi.




Là còn chưa kể việc “thương nhau như thế bằng mười hại nhau” khi đàn ông xuống bếp thì người vợ sẽ phải hứng chịu đủ mọi lườm nguýt từ mẹ chồng, hàng xóm, bạn bè của chồng. Khổ nào bằng? Tôi vẫn nghĩ, đàn ông thương vợ đừng lôi cái bếp ra chứng tỏ. Làm ơn hãy để cái bếp về đúng giới tính của nó đi. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Để chiều về, bếp ấy, dáng vợ đem đến an yên cho bữa cơm ấm áp. Thương vợ thì dọn dẹp cái nhà trong khi vợ nấu nướng. Thương vợ thì đỡ nàng tay xách nách mang đồ ăn lên. Thương vợ thì rửa bát (à mà thôi, vỡ đấy), lau nhà, đi đổ rác hoặc… giống tôi, trò chuyện cùng nàng khi nàng đang làm bếp.

Huống hồ cái bếp nào cũng toàn đồ dễ vỡ lại khó sử dụng vì chả có… remote, chả có tài liệu hướng dẫn sử dụng. Chúng tôi, lũ đàn ông nhìn vào cái bếp khác nào nhìn vào 3 cái lọ giống hệt nhau đựng đường – muối – mì chính. Xin đấy, hỡi các nữ cường nhân đang rắp tâm buộc chúng tôi vào bếp, làm ơn, hãy cho cái bếp được yên vị như nó vốn đã từng thuộc về phụ nữ!”.

Bếp núc chỉ nên là chuyện của phụ nữ? Nguồn: Internet

Em thì thấy như thế này ạ, sở dĩ xã hội chúng ta có sự bất bình đẳng về giới và phụ nữ phải chịu nhiều ràng buộc, gánh nặng và nghĩa vụ không công bằng đều là do bị áp đặt những khuôn mẫu định sẵn về giới, kiểu như đàn ông thì có thể làm việc này, phụ nữ thì không, hay đó là việc của phụ nữ, chẳng dính líu gì với đàn ông hết. Thời phong kiến, người ta cho rằng mấy cái chuyện “trị quốc, bình thiên hạ” là của đàn ông thôi, còn phụ nữ chỉ có việc “sinh nhi dục nữ” (sinh con đẻ cái và nuôi dạy chúng) và hiển nhiên là cấm có “chường mặt ra ngoài”. Đọc bài viết của anh này, em có cảm giác như bị áp đặt một khuôn mẫu giống hệt thế.




Chúng ta không nên có quan điểm là việc này chỉ có đàn ông làm được, phụ nữ làm không được hay ngược lại. Thời hiện đại, phụ nữ có thể sửa chữa nhà cửa, điện nước thì đàn ông cũng phải biết dọn dẹp, nấu ăn. Không có cái việc gì là ngoại lệ cho riêng một giới tính nào hết. Đừng đem lý do đàn ông vụng về ra để ngụy biện cho việc lười vào bếp phụ vợ, cũng đừng đem những định kiến hay đánh giá nọ kia của mẹ chồng, của hàng xóm, của thiên hạ ra làm cái cớ thoái thác. Mấy cái việc nhỏ nhặt, vụng vặt suy cho cùng đâu khổ bằng việc nấu ăn.

Tại sao phụ nữ sau một ngày làm việc mệt mỏi không kém gì đàn ông vẫn phải hì hục, cắm mặt đầu bù tóc rối với bếp núc? Tại sao họ không nên có những ngày thảnh thơi nghỉ ngơi, rồi ngồi ăn một bữa cơm do chồng nấu? Tại sao những ông chồng Việt lại không bắt chước đàn ông Tây, một tuần 2,4,6 để vợ nấu cơm, còn 3,5,7 thì mình nấu, chủ nhật thì cả 2 vợ chồng đều vào bếp. Như vậy chẳng phải vui vẻ lắm sao. Hạnh phúc và bình đẳng của hai vợ chồng chỉ có thể có khi người đàn ông biết chia sẻ với vợ mình mọi nghĩa vụ trong gia đình, thay vì cứ sống theo những khuôn mẫu “chồng phải thế này còn vợ phải thế kia”!

Theo Webtretho

     
Loading...
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *