Loading...
Home / Tình yêu - Giới tính / Ô sin vừa làm 2 tháng đã xin nghỉ, thương tình đêm đó tôi sang phòng cho ít tiền thì chết điếng thấy cảnh tượng bên trong

Ô sin vừa làm 2 tháng đã xin nghỉ, thương tình đêm đó tôi sang phòng cho ít tiền thì chết điếng thấy cảnh tượng bên trong

       

Tôi lấy chồng đến nay cũng được gần 7 năm. Nói thật thì vợ chồng không có duyên với con cái nên đến tận giờ vợ chồng tôi vẫn chưa có lấy một mụn con nào. Mẹ chồng trước nay vốn đã không ưa gì tôi càng được cái cớ để ghét bỏ thêm. Bởi thế mà bà ra sức đay nghiến và chì chiết tôi bằng được.




Vợ chồng tôi quen nhau khi cả hai học đại học. Cũng vì thế tình yêu ấy được bắt nguồn từ những ngày còn là sinh viên của trường đại học. Vì vậy mà vợ chồng vô cùng yêu thương nhau. Tình yêu của thời sinh viên lúc nào cũng đẹp một cách lãng mạn lắm. Chúng tôi đến với nhau trong thâm tâm cả hai đầu không có chút khó chịu hay tính toán và bất cứ một vướng bận nào. Mối tình đó bắt đầu từ tình yêu, sự sẻ chia rồi cuối cùng kết thúc ở một đám cưới như ai hằng mong ước.

Nghĩ rằng rồi mình sẽ nhận được sự cảm thông và yêu quý của mẹ chồng, thì ban đầu mẹ chồng cũng không có gì ghét bỏ tôi cho lắm. Dù tôi có là dân tỉnh lẻ nhưng cũng là con gái có chút nhan sắc, công việc mọi chuyện đều ổn định rồi. Thấy thế thì không có mấy ai mà không ưng thuận cho được. Vậy nhưng, mọi chuyện chẳng như ý mình. Mẹ chồng tôi lập tức ghét bỏ tôi chỉ vì tôi không sớm có cháu được cho bà.

Thật tình mà nói, lấy chồng ở cái tuổi 25 thì vừa đẹp để có con. Nhưng may mắn không mỉm cười thì vợ chồng tôi cũng biết làm sao được. Cả hai dắt díu nhau đi khám thì nhận được kết quả cả hai đều bình thường. Cũng vì thế nên vợ chồng mới bình tĩnh đợi đến khi có duyên với con cái.

Thế mà cưới nhau đến 7 năm đằng đẵng cơ duyên ấy đến một lần cũng không xuất hiện. Lần này, vợ chồng tôi lại dắt nhau đi khám và nhận được kết quả vì thành tử cung của tôi tương đối mỏng nên khá khó để thụ thai. Cũng vì thế nên đến giờ chưa có con được. Nghe thấy thế tôi biết chồng mình buồn lắm. Dù vậy nhưng anh vẫn ở bên động viên và cố gắng an ủi tôi.




Dạo đó vì công việc của tôi cũng bận bịu, vợ chồng đều có việc bận cả. Mẹ chồng đột ngột đổi hứng kiếm ô sin về làm việc nhà. Thật tình mà nói trước kia mẹ chồng tôi khá tiết kiệm và chi ly. Thật không ngờ bà lại sẵn sàng bỏ tiền ra để có thể thuê người giúp việc không biết. Thấy lạ nhưng bản thân vốn có tính không tò mò lắm về chuyện này. Tôi vẫn cứ đi làm bình thường mà không mảy may quan tâm gì cho đến hôm đó.


HÌNH ẢNH CHỈ NHẰM MỤC ĐÍCH MINH HOẠ

Đợt đó là khi ô sin trong nhà mới làm việc đâu đấy được 2 tháng mà đã rối rít xin nghỉ. Tôi thì cũng không để tâm cho lắm vì người cho ô sin đến nhà làm là mẹ chồng mà tôi đâu có liên quan gì đâu. Nhưng mà nghe đâu bố của cô ấy ốm nặng lắm. Nghe vậy nên tôi lại động lòng thương. Tối đó là tối cuối ô sin ở nhà tôi trước khi về quê, tôi cũng vừa nhận được một khoản tiền thưởng không dùng đến nên thương tình định đem sang cho ô sin để về nhà chăm sóc chữa bệnh cho bố thì tôi chết điếng khi vừa đứng ở cửa phòng đã nghe thấy tiếng mẹ thủ thỉ:

– Đây là 50 triệu cho cô, mấy nữa cháu tôi lớn tôi đón cả mẹ con về!

– Cảm ơn bà nhiều lắm ạ.

– Cô nên nhớ chuyện này chỉ có tôi và cô biết thôi đấy nhé. Thằng Tuấn nó không hay biết tý gì đâu nên đừng có nói gì với nó. Hôm đó vì nó say rượu và tôi đánh thuốc mê nó thôi.

– Cháu nhớ rồi.




– Còn cả chuyện này nhớ giấu tiệt với cái Hòa đấy. Nó mà biết lại sinh nhiều chuyện. Thì tôi cũng ngóng cháu quá nên bất đắc dĩ mới phải làm thế thôi. Hai đứa nó biết chuyện lại làm um lên thì khổ.

– Dạ.

– Thôi cô đi nghỉ ngơi đi cho sớm mai còn về quê mà an thai.

Tôi lẳng lặng rời khỏi phòng ô sin. Thật tình tôi hiểu mọi chuyện. Mẹ chồng cũng không hề có lỗi trong chuyện này. Thì bà cũng đã đợi đến 7 năm để được bế cháu rồi cơ mà. Nhưng chồng tôi anh cũng không hề hay biết chuyện này. Vậy thì giờ tôi nên làm gì với mọi chuyện đang diễn ra đây. Nên làm gì với mẹ chồng và cô ô sin cũng như người chồng đó.

Theo blogtamsu

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...