Loading...
Home / Tin tức / Tận mắt chứng kiến một vụ tai nạn, cứu được đứa bé đang bê bết máu khi mẹ cháu bé nằm đó có người khác lo…

Tận mắt chứng kiến một vụ tai nạn, cứu được đứa bé đang bê bết máu khi mẹ cháu bé nằm đó có người khác lo…

       

Tôi và chồng đều là người ở quê. Nhưng cả hai lên thành phố lập nghiệp đã từ lâu. Khác quê nhưng anh với tôi có chung nhiều điểm. Dù sao cũng là người dân tỉnh lẻ lên thủ đô nên cũng dễ nói chuyện với nhau hơn.

Sau vài lần gặp gỡ, vài câu chuyện khiến tôi thích anh. Anh cũng khiến tôi cảm thấy vô cùng an toàn vì sự chính chắn của bản thân mình. Gia đình anh khó khăn hơn gia đình tôi khi có khá đông con. Còn gia đình tôi ở quê nhưng cũng có tý chút điều kiện với lại có duy nhất một cô con gái là tôi nên cũng nhanh chóng giúp đỡ bất cứ khi nào tôi cần.

Tôi và anh kế hôn được gần 2 năm thì bố mẹ tôi ở quê hỗ trợ một khoản cùng với tiền tiết kiệm của vợ chồng, tiền mừng cưới dành lại của hồi môn tất cả cũng mua được một căn chung cư và sắm đủ tiện nghi trên thành phố. Anh làm việc cho một công ty không lớn lắm nhưng thu nhập cũng khá. Tôi cũng có công việc ổn định cho riêng mình.

Đến lúc này hai đứa quyết định có con. May mắn là chỉ một thời gian ngắn tôi đã mang bầu và trộm vía sinh được một cô con gái giống anh như đúc. Anh vui lắm khi tôi sinh cho anh đứa con đầu lòng.

(Ảnh minh họa)

Cũng chính đợt đó thì anh bận công tác nên thỉnh thoảng có ghé về quê. Tôi mang tiếng lấy chồng làm dâu nhưng cả năm cũng chỉ về nhà chồng đâu đấy được khoảng 1, 2 lần chứ không có nhiều. Vì thế mà va chạm giữa mẹ chồng – con dâu và chuyện có hợp tính nhau không cũng không quá quan trọng. Cuộc sống của tôi khá thoải mái là thế.




5 năm sau đó cuộc sống vẫn êm đềm như vậy. Đợt đó thì mẹ tôi lên chơi với vợ chồng tôi. Nhà chồng có đám cưới của cô con gái bên chú. Nói chung là cũng thân thiết nên cả hai vợ chồng cũng cố thu xếp thời gian về vì là ngày nghỉ. Nếu không về thì kiểu gì cũng bị soi mói nên về vẫn tốt hơn. Thế nên khi hai đứa về cũng đi xe máy cho thoải mái đi lại vì hôm sau cả tôi và chồng đều có ý định với công việc riêng.

Trên đường về quê ăn cưới thì gặp ngay một vụ tai nạn. Có cậu bé cũng chừng 4 tuổi gì đó nằm ở đấy máy me be bét, còn mẹ của cậu bé bị văng đi xa quá bản thân tôi cũng không biết thế nào. Nhưng thấy cậu bé còn thở nên tôi cố gắng bế cậu bé lên. Cùng chồng đi đến trạm y tế gần nhất. Khu đó cũng gần khu nhà chồng tôi nên anh biết đường. Vừa đưa đến cháu bé đến trạm y tế thì tôi thì bác sĩ hỏi có ai nhóm máu A không. Lúc này chồng tôi mới lên tiếng và bác sĩ đã nhờ chồng tôi truyền máu cho cháu bé khi trạm không đủ máu.

Tôi đứng ngoài hồi hộp đợi thì chưa đầy 30 phút sau bác sĩ đi ra và thông báo cho tôi một tin động trời rằng:

– Tôi có chuyện cần nói với chị.

– Dạ, bác sĩ cứ nói ạ.

– Chồng chị không thể truyền máu cho cháu bé được. Còn nguyên nhân thì thật sự tôi xin lỗi khi phải thông báo với chị rằng chồng chị nhiễm virut viêm gan B. Tôi không biết chị có mắc bệnh này không??

(Ảnh minh họa)

– Sao cơ ạ. Bác sĩ nói vậy là sao ạ?? Vậy là chồng tôi sẽ không sống được lâu nữa đúng không?? tôi không hề mắc bệnh này.

– Cái này còn tùy thuộc vào cách chăm sóc sức khỏe của chồng chị như thế nào. Có những người bị virut này vẫn có thể chung sống với nó suốt đời mà không sao cả.

– Thật sao ạ. Vậy còn nguyên nhân bệnh của chồng tôi từ đâu ạ??




– Có lẽ chị cũng biết đó, có thể vì anh tiếp xúc với người nào đó nhiễm bệnh, cũng có thể chồng chị lây từ bạn tình. Với cả chị cũng nên kiểm tra đi, có thể chị cũng bị lây bệnh từ chồng chị cũng enen.

Nghe đến đó tôi thật sự choáng váng. Chồng tôi vẫn còn nằm trong kia còn tôi ngoài này được bác sĩ thông báo cái tin động trời đến thế. Tôi thật sự cảm thấy vô cùng hoang mang. Liệu có phải là chồng tôi đã phản bội mẹ con tôi không?? Hay tôi đang nghĩ đi xa quá rồi. Tôi nên làm gì đây?? Liệu sau đám cưới này lên thủ đô có nên có một cuộc nói chuyện rõ ràng với anh ấy??

Song Ngư/Theo thể thao xã hội

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...