Loading...
Home / Tình yêu - Giới tính / Thư ký hỏi đểu: “Không biết chị nhà làm nghề gì?”, chưa kịp trốn tránh thì chồng giám đốc đã ôm chặt lấy rồi nói…

Thư ký hỏi đểu: “Không biết chị nhà làm nghề gì?”, chưa kịp trốn tránh thì chồng giám đốc đã ôm chặt lấy rồi nói…

       

Chị và anh sinh ra và lớn lên bên nhau ở vùng quê nghèo khó. Ngày nhận lời lấy anh, nhìn quanh nhà anh không có lấy một đồ vật giá trị nào, biết lấy anh sẽ khổ nhưng chị vẫn đồng ý. Với chị, chỉ cần được ở bên cạnh anh, chăm sóc cho anh, giúp anh nuôi dưỡng hoài bão là chị đã cảm thấy sung sướng và hạnh phúc rồi.




Chị theo anh lên thành phố lập nghiệp, mới ngày đầu, hai người còn phải sống chung với nhau trong căn gác xép chật hẹp. Anh hằng ngày đi làm còn chị vì bỏ dở việc học giữa chừng để cho em trai đi học nên không có bằng cấp tử tế. Đi xin việc chẳng chỗ nào chịu nhận, công việc chân tay họ cũng không mướn cô gái trẻ như chị vì sợ không cáng đáng nổi. Mỗi sáng, chị đành dậy thật sớm, lên chợ đầu mối thu mua rau rồi mang về khu nhà mình bán.

Những ngày mới thành lập công ty, công việc bộn bề, nhiều hôm anh còn không thể về nhà mà ngủ luôn tại văn phòng. Những ngày tháng vất vả của vợ chồng chị cứ tiếp diễn hết năm này qua năm khác, cuối cùng, công ty bắt đầu ổn định và đi lên từng ngày. Đó cũng là lúc việc buôn bán của chị khấm khá hơn, chị tuy trẻ tuổi nhưng chính sự kiên trì, lòng nhẫn nại và quyết tâm làm giàu đã giúp chị trở thành chủ của cả chuỗi cửa hàng rau củ sạch.

Cuộc sống của hai người cũng đã khấm khá hơn, anh chị không phải ở trên cái gác xếp chật hẹp đó nữa mà đã chuyển sang thuê căn nhà chung cư khang trang và sạch đẹp hơn. Chồng chị muốn chị nghỉ bán rau để ở nhà chăm sóc gia đình nhưng đã quen với cuộc sống tần tảo sớm hôm. Chị không muốn ở nhà, dù biết một ngày anh có thể kiếm được gấp 10 lần số tiền từ cửa hàng chị thu được, nhưng chị muốn được tự mình kiếm những đồng tiền mồ hôi bằng chính công sức của mình. Chủ cả nhưng chị vẫn hàng ngày đến cửa hàng sắp xếp thu dọn hàng, đứng bán như những nhân viên bình thường. Đây vừa là cách chị quản lý được công việc của mình, cũng vừa là thói quen sống giản dị chan hòa của chị xưa giờ. Thế nên cái danh xưng “bà bán rau ngoài chợ” vẫn cứ bám trịch lấy, chị cũng chỉ cười xòa cho qua chuyện, bán rau thì bán rau có gì đâu, chủ tớ – sang hèn gì thì cũng là tự mình lao động kiếm ra đồng tiền nuôi sống bản thân, gia đình mình.

10 năm lấy nhau, chồng chị giờ đây đã trở thành giám đốc của một công ty lớn, còn chị, vẫn giữ cho mình nếp sống thân thuộc ngày xưa. Sinh nhật chị, anh nói muốn dành cho chị một bất ngờ lớn nên muốn đưa chị đến một nơi sang trọng.

Mở tủ quần áo ra, chị chọn cho mình chiếc váy màu hồng tím, chiếc váy mà chị trân trọng, gìn giữ không dám mặc suốt thời gian qua. Nhìn thấy chị mặc chiếc váy ấy xoay qua xoay lại trước mặt anh hỏi anh có đẹp không, anh cười xòa nuốt lấy những lời định nói với vợ vào lòng.

Anh muốn đưa chị đi lựa quần áo cho hợp với bữa tiệc quan trọng ngày hôm nay, nhưng thôi vậy, chỉ cần chị thấy đẹp là được. Lái xe đưa vợ đến một nhà hàng sang trọng, vừa bước chân xuống xe chị đã cảm thấy có chút gì đó không hợp. Quay sang hỏi anh:

– Chúng mình đến đây hả anh?

– Ừ, sao thế em!

– À không! Em thấy nơi này có chút sang trọng quá mà thôi, chắc mắc tiền lắm anh nhỉ?

– Haha, em yên tâm, chồng em trả được mà!

Nắm lấy tay anh bước vào hội trường, khi cánh cửa mở ra, chị vô cùng ngỡ ngàng, xung quanh biết bao nhiêu là người lạ, họ ăn mặc vô cùng trang trọng và lịch sự. Nhìn lại bộ quần áo trên người mình, chị chợt cảm thấy có chút gì đó xấu hổ, nhưng biết không còn cách nào khác, chị đành nắm chặt tay anh đi vào trong. Mọi người ai cũng nhìn chị với ánh mắt lạ lẫm, hoài nghi, suy đoán.




Chị chỉ muốn đứng xa khỏi anh để khỏi bị người ta soi mói thêm nữa, nhân lúc anh chào hỏi mấy vị có vẻ như đối tác của công ty, chị lảng tránh ra chỗ khác. Chị cảm thấy nơi này thật sự không phù hợp với mình, một cảm giác bức bí và khó chịu cứ dâng lên trong lòng chị.

Đang đứng thì bỗng nhiên có một cô gái khá xinh đẹp, cao ráo và ăn mặc thời trang bước đến trước mặt chị.

– Chào chị, chị là?

– Tôi… tôi là vợ anh Quang – tên chồng chị.

– Thật sao? Chị là vợ anh Quang? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe đến anh ấy nói đến việc mình có vợ nhỉ?

– Cô… cô nói cái gì cơ?

– Tôi là thư ký thân cận nhất của anh ấy, dĩ nhiên tôi phải biết hết mọi chuyện về anh ấy rồi. Chị tự nhận là vợ anh ấy với tôi không thấy xấu hổ sao?

– Không. Cô nhầm rồi, tôi chính là vợ anh ấy mà.

– Vậy sao? Vậy xin hỏi chị làm nghề gì thế ạ?

Ngay từ câu đầu tiên, chị đã nhận ra cô gái này có gì đó ác cảm với mình nên không muốn tiếp tục nói chuyện với cô ta. Cuộc nói chuyện của hai người càng trở nên căng thẳng, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh. Đang muốn tìm cách lảng tránh ra chỗ khác để không thu hút sự chú ý của mọi người nữa thì bỗng có một người bước đến nắm chặt lấy tay chị rồi dõng dạc nói: “Cô ấy làm nghề bán rau. Thế thì sao?”

Chồng chị bước đến nắm lấy tay chị rồi quay sang nhìn chằm chằm vào cô thư ký của anh. Biết anh không vui nên cô ta cười trừ rồi bước sang chỗ khác. Lúc này, anh dắt tay chị lên bục cao.




– Xin giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi! Cô ấy chỉ là người phụ nữ bán rau, nhưng tôi yêu cô ấy, yêu sự tần tảo, yêu sự hi sinh mà cô ấy đã dành cho tôi suốt thời gian qua. Khi công ty còn chưa được thành lập, người luôn ở bên cạnh tôi, ủng hộ, động viên và nuôi dưỡng ước mơ trong tôi chính là cô ấy. Nhờ có cô ấy, công ty mới có thể thành lập và phát triển đến ngày hôm nay. Hôm nay, là ngày sinh nhật tròn 30 của cô ấy, cũng là ngày thành lập 10 năm của công ty, tôi muốn đưa cô ấy đến đây để thấy được thành quả mà tôi đã gây dựng suốt thời gian qua. Đây chính là món quà dành cho em. Vợ yêu của tôi!

Khi anh vừa kết thúc bài phát biểu, cả hội trường chìm trong sự im lặng tưởng như nghẹt thở. Bỗng, một tiếng vỗ tay cất lên, rồi hai tiếng và sau đó cả hội trường thi nhau vỗ tay chúc mừng. Rúc trong lòng anh mà khóc, chị nghẹn ngào, cuối cùng, những gì chị gây dựng suốt bao năm qua anh vẫn luôn ghi nhớ và khắc ghi trong lòng. Chị tin tưởng anh, cũng yêu anh rất nhiều, chồng yêu của chị!

Theo blogtamsu

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Loading...